Đừng chỉ xây một ngôi nhà, hãy tạo nên một cá tính.
Cái đẹp luôn lạ lùng. Tôi không có ý nói rằng nó lạ lùng một cách cố ý hay ngớ ngẩn, mà nó chứa đựng một sự ngây ngất khác biệt – một thứ dấu ấn không thể nhầm lẫn của cá tính. Giữa một thành phố đang dần lụi tàn trong sự giống nhau đến mệt mỏi, kẻ có tâm hồn nghệ sĩ không tìm cách xây một nơi trú ẩn, mà xây một tuyên ngôn, một tuyên ngôn táo bao, đủ sức khiến người ta phải ngoái lại nhìn.
Một công trình đáng để chiêm ngưỡng phải mang trong mình một chút ‘ngông cuồng’, một sự bất tuân đối với những chuẩn mực tầm thường của đám đông. Nó phải đứng đó, lạc loài nhưng kiêu hãnh, giống như một dấu chấm than giữa một trang giấy trắng. Sự phá cách không phải là sai lầm của kiến trúc, đó chính là linh hồn của nó – cái khoảnh khắc mà vật chất bị khuất phục bởi một cá tính không thể thuần hóa. (trích Charles Baudelaire: The Bizarre)











