Ở nơi nắng len lỏi qua vòm cong Roman, gió khe khẽ lướt trên bậc thềm, những ưu phiền cũ bỗng chốc hoá nhẹ tênh như một giấc trưa miền biển nhiệt đới
Nơi đây, sự an yên được chưng cất cho đến khi chỉ còn lại lớp tinh túy của một ban mai không gợn bóng mây. Chẳng cần những lời xưng tụng phô trương, cũng không một chút gò bó của những khuôn thước cũ kỹ, ngôi nhà tựa mình vào vẻ duyên dáng vĩnh cửu của Địa Trung Hải, nhưng lại ẩn hiện nhịp thở phóng khoáng dưới dải nắng Florida vàng óng rực rỡ. Như một thiếu nữ chân trần đứng trước đại dương, rũ bỏ mọi trang sức phù phiếm để chỉ khoác lên mình tấm áo dệt từ tơ nắng. Một vẻ đẹp tự tại đầy mê hoặc — vừa điềm tĩnh như mặt nước lặng, vừa nồng nàn như hương vị một trái chín mọng giữa trưa hè rực rỡ.









