Trong ngọn lửa từng lặng im, vẫn có tiếng thì thầm của tự do.
Giữa những vòm cong Gothic uy nghiêm và chất thép thổn thức như tiếng đàn muộn chiều, ngôi nhà hiện lên như một sự thách thức, một trật tự mới của ánh sáng và khoảng trống – nơi mọi giới hạn vật lý tan biến để nhường chỗ cho bản giao hưởng của ánh sáng và ký ức. Bởi suy cho cùng, một công trình chân chính vốn không sinh ra để trưng bày; nó là một ‘khoảng lặng’ đầy bao dung, nơi ngọn lửa âm thầm trong sâu thẳm mỗi người lữ hành rốt cuộc cũng tìm thấy một chốn để thầm thì về sự tự do đích thực.










